1

Trong cộng đồng BMyC, mỗi câu chuyện là một mảnh ghép của sự nỗ lực. Nhưng có lẽ, câu chuyện về hành trình tốt nghiệp Speed 1 của bé Nhật Khánh (2019) cùng người bố Hồ Đại Hiệp (Hương Sơn, Hà Tĩnh) là một trong những chương hồi xúc động nhất. Bởi ở đó, chúng ta thấy được rằng: Rào cản ngôn ngữ hay khiếm khuyết về thể chất đều phải nghiêng mình trước sức mạnh của sự kiên trì.


Nỗi lòng người bố: Khi khát khao lớn hơn nỗi sợ hãi

Sinh năm 1986 tại vùng đất học Hà Tĩnh, anh Hồ Đại Hiệp luôn đau đáu một ước mơ: Con trai mình – Nhật Khánh – phải có một nền tảng tương lai tốt hơn bố mẹ. Anh hiểu rằng tiếng Anh chính là chiếc chìa khóa vạn năng, nhưng bản thân anh và vợ đều là người khiếm thị.

Hanh trinh anh sang cua nguoi bo khiem thi.1

“Vợ chồng tôi không giỏi tiếng Anh, những gì chúng tôi biết đều rời rạc. Đã từng có lúc mình nghĩ chỉ cần giao con cho các ứng dụng online hay trung tâm là đủ. Nhưng kết quả nhận lại chỉ là sự hời hợt, con ham chơi và dần mất hứng thú” – Anh Hiệp trải lòng.

Chính khoảnh khắc nhìn con xa rời việc học, anh mới chợt nhận ra một sự thật cay đắng nhưng quý giá: Không có phương pháp nào hiệu quả nếu thiếu đi sự đồng hành của bố mẹ.

Thử thách của đôi bàn tay và trái tim kiên định

Cơ duyên biết đến BMyC qua một người quen, gia đình anh Hiệp bắt đầu hành trình với vô vàn nỗi lo. Nhật Khánh khi ấy là một cậu bé 5 tuổi cực kỳ hiếu động, khó tập trung và không mấy hợp tác.

Với một cặp vợ chồng khiếm thị, công việc không cố định thời gian, việc duy trì “khung giờ vàng” để học cùng con là một thử thách cực đại. Có những ngày đi làm về mệt mỏi, con lại quấy khóc không chịu hợp tác, anh Hiệp đã từng muốn bỏ cuộc. Thế nhưng, nhờ sự tiếp sức của anh Huy, sự động viên từ các cô giáo BMyC, anh lại tự nhủ: “Nếu mình không kiên trì với con, ai sẽ làm điều đó?”

Anh bắt đầu thay đổi thói quen sinh hoạt, gác lại mọi công việc bộn bề để dành trọn vẹn thời gian bên con. Anh không nhìn thấy con chữ bằng mắt, nhưng anh cảm nhận sự tiến bộ của con bằng trái tim và thính giác.

Quả ngọt sau 5 tháng: Khi “Phonics” đánh thức tiềm năng

Năm tháng – một khoảng thời gian không quá dài với thế giới, nhưng với gia đình anh Hiệp, đó là một cuộc hành trình của những nỗ lực phi thường. Ngày Nhật Khánh cầm trên tay tờ “Báo cáo tốt nghiệp Speed 1”, anh Hiệp hiểu rằng đó không chỉ là một chứng chỉ, mà là minh chứng cho việc ánh sáng của tri thức và tình yêu đã chiến thắng mọi rào cản.

Phonics – “Cây gậy thần” mở ra thế giới ngôn ngữ

Điều khiến anh Hiệp tâm đắc và xúc động nhất chính là sự thay đổi kỳ diệu từ phương pháp Phonics (Ngữ âm). Với một người bố không thể quan sát con học qua hình ảnh, tiếng đọc bài của Nhật Khánh mỗi tối chính là “thước phim” sống động nhất.Từ những âm đơn lẻ còn bập bẹ, giờ đây Nhật Khánh đã có thể tự tin ghép âm, bật âm rõ rệt và tự đọc được những từ đơn giản mà không cần sự trợ giúp. Nhìn con say sưa phát âm từng chữ cái, biết cách “đánh vần” tiếng Anh một cách khoa học, anh Hiệp cảm nhận được tiềm năng của con đang được đánh thức mạnh mẽ. Phonics không chỉ dạy con cách đọc, mà còn ban tặng cho con sự tự tin – thứ vũ khí quan trọng nhất để con bước ra thế giới.

Từ “ép buộc” đến “tự giác”: Khi con học bằng niềm vui

Quả ngọt lớn nhất không nằm ở số lượng từ vựng con thuộc lòng, mà nằm ở ý thức tự giác. Anh Hiệp bồi hồi chia sẻ về sự thay đổi trong tư duy của cậu con trai 5 tuổi: “Con không còn sợ tiếng Anh, không còn coi đó là một nhiệm vụ nặng nề nữa.” Thay vì những buổi tối phải “đấu trí” để con ngồi vào bàn, giờ đây Nhật Khánh đã chủ động gọi bố mẹ cùng học. Sự hợp tác tuyệt vời này chính là kết quả của một quá trình bền bỉ, nơi tiếng Anh đã trở thành một phần tự nhiên trong đời sống của con, một trò chơi thú vị mà con là người làm chủ.

Bản giao hưởng của sự kiên nhẫn: Bố mẹ cũng trưởng thành

Có lẽ, phần thưởng lớn nhất mà BMyC mang lại cho gia đình anh chính là sự trưởng thành của những người làm bố mẹ. Anh Hiệp thừa nhận, chính hành trình này đã dạy anh cách kiên nhẫn đến tận cùng.Anh không còn dùng áp lực hay sự ép buộc, mà học cách làm bạn, học cách lắng nghe con bằng đôi tai và cảm nhận sự tiến bộ của con bằng trái tim. Những buổi tối cùng con “vượt khó” đã trở thành những khoảnh khắc gắn kết thiêng liêng. Nhìn thấy con tiến bộ mỗi ngày, anh hiểu rằng mình đã đúng khi không bỏ cuộc. Trong ngôi nhà nhỏ tại Hương Sơn, tiếng Anh của con hòa cùng niềm hạnh phúc của bố mẹ, tạo nên một bản giao hưởng ngọt ngào của tình yêu và niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn.

Bố mẹ chính là “Người thầy” quan trọng nhất của con

Hanh trinh anh sang cua nguoi bo khiem thi.2

Từ trải nghiệm thực tế của mình, anh Hiệp muốn gửi gắm một thông điệp chạm đến trái tim của hàng ngàn phụ huynh đang loay hoay ngoài kia:“Tôi hiểu cảm giác của những bố mẹ không giỏi tiếng Anh, từng nghĩ mình không đủ khả năng. Nhưng thực tế, điều con cần nhất không phải là bố mẹ thật giỏi, mà là sự hiện diện và thời gian bố mẹ dành cho con mỗi ngày.”BMyC không chỉ là một chương trình học, mà là nơi thay đổi tư duy của cả một gia đình. Chỉ cần bố mẹ quyết tâm, kiên trì từng chút một, chắc chắn đứa trẻ nào cũng sẽ tỏa sáng 

“Công thức” đồng hành từ người bố của Nhật Khánh 

Bước qua 5 tháng đầy thử thách để cùng con chạm tay vào tấm bằng tốt nghiệp Speed 1, anh Hiệp hiểu rằng khó khăn của mỗi gia đình là khác nhau, nhưng tình yêu dành cho con thì luôn cùng một nhịp đập. Từ bóng tối của đôi mắt nhưng bằng ánh sáng của niềm tin, anh đã đúc kết nên một “công thức” đồng hành mà bất cứ phụ huynh nào cũng có thể áp dụng:

1
  • Đừng áp lực việc con phải giỏi ngay lập tức

“Đừng bắt con phải giỏi ngay. Hãy để con được là một đứa trẻ, được sai, được vấp ngã và được lớn lên từng chút một. Quả ngọt chỉ đến khi cái cây được chăm bón đủ ngày đủ tháng.”

  • Kiên trì tạo thói quen: “Mưa dầm thấm lâu”

“Hãy biến tiếng Anh thành một phần của cuộc sống, giống như việc đánh răng hay ăn cơm mỗi ngày. Khi đã thành thói quen, con sẽ không còn cảm thấy đó là một nhiệm vụ nặng nề.”

  • Chấp nhận sự “bất hợp tác” như một lẽ tự nhiên

“Đừng thấy con không hợp tác mà nghĩ phương pháp sai hay con mình không có năng khiếu. Đó chỉ là những phản ứng tự nhiên của một đứa trẻ trước điều mới lạ. Chỉ cần bạn không bỏ cuộc, con sẽ dần mở lòng.”

  • Đừng phó mặc hoàn toàn cho công nghệ hay trung tâm

App chỉ là công cụ, trung tâm là môi trường, còn bố mẹ mới là linh hồn của sự tiến bộ.

  • Đồng hành như một người bạn, không phải một thẩm phán

“Hãy để con thấy rằng bố mẹ cũng đang học cùng con, cũng đang nỗ lực cùng con. Khi con cảm nhận được tình yêu thương và sự cố gắng ấy, con sẽ tự khắc nỗ lực để không phụ lòng bố mẹ.”

Lời nhắn nhủ sau cùng: “Chỉ cần không bỏ cuộc!”

Hành trình học tiếng Anh là một chặng đường dài, có những lúc gập ghềnh khiến chúng ta muốn dừng lại. Nhưng anh Hiệp tin rằng, mỗi phút giây bạn dành cho con hôm nay đều là một khoản đầu tư hạnh phúc cho tương lai.

“Tôi là một người bố khiếm thị, tôi không thể nhìn thấy mặt chữ trên trang sách của con, nhưng tôi cảm nhận được sự trưởng thành của con qua từng hơi thở, từng âm tiết con phát ra. Nếu tôi làm được, chắc chắn bạn cũng sẽ làm được. Chỉ cần chúng ta không bỏ cuộc, chắc chắn sẽ nhìn thấy sự thay đổi kỳ diệu của con theo thời gian.”

Lời kết: Ánh sáng từ trái tim người bố và bài học về sự kiên trì không giới hạn 

Báo cáo tốt nghiệp Speed 1 của Nhật Khánh không chỉ là một cột mốc học thuật, mà là biểu tượng của một tình yêu không biên giới. Câu chuyện của người bố Hồ Đại Hiệp đã truyền cảm hứng mạnh mẽ: Nếu một người bố khiếm thị có thể đồng hành cùng con chinh phục ngoại ngữ, thì bất cứ phụ huynh nào cũng có thể làm được, chỉ cần chúng ta có đủ Quyết tâm và Kiên trì.

Cảm ơn BMyC đã không chỉ dạy con học tiếng Anh mà còn giúp những người làm bố mẹ như anh Hiệp thay đổi tư duy, tìm thấy ánh sáng trong việc giáo dục con trẻ.