Mỗi đứa trẻ là một hạt mầm mang những tiềm năng riêng biệt. Hành trình nuôi dưỡng hạt mầm ấy trưởng thành chưa bao giờ là điều dễ dàng, nhất là với những người mẹ vốn tự ti về năng lực của chính mình. Chị Ngọc Phúc (Facebook: Phúc Ngọc) – người mẹ đồng hành cùng cậu con trai Hồ Tùng Bách (Lớp 4/5 Trường Tiểu Học Lê Văn Hiến – Đà Nẵng) – đã từng trải qua những giây phút bất lực, bật khóc cùng con khi bản thân “không dám mở lời nói một câu Hello”.
Thế nhưng, nhờ triết lý giáo dục đúng đắn tại BMyC, chị đã học được cách thấu hiểu, kiên nhẫn bám trụ để rồi hôm nay vững vàng đón nhận mùa quả ngọt vô giá: một cậu con trai tự lập, sở hữu chiếc“chìa khóa vàng”tự học cùng chuỗi thành tích rực rỡ cấp Quốc gia.
Lời “Thúc Đít” Bước Ngoặt Giữa Tâm Dịch Và Quyết Tâm Gieo Hạt Mầm Song Ngữ
Ngược dòng thời gian về quá khứ, hành trình của hai mẹ con thực chất đã được nhen nhóm từ tháng 9/2019 khi Tùng Bách mới lên 2 tuổi. Ôm nỗi niềm đau đáu làm sao để tìm được một lộ trình, một phương pháp đúng đắn để song hành cùng con, chị Phúc may mắn biết đến bác Dung Nguyễn – người bán những chiếc loa tắm ngôn ngữ và cuốn sách tiếng Anh đầu đời cho Bách. Nhìn những đoạn video quay cảnh con trai bác nói tiếng Anh lưu loát, tự tin đọc sách, chị Phúc vừa ngưỡng mộ, khát khao lại vừa tự ti. Thời điểm ấy, mỗi lần quay clip nộp bài Prekid cho con, vì xấu hổ với vốn âm Phonics ngô nghê của mình, chị thậm chí phải… đeo mặt nạ.
Thấy mẹ Bách còn nhiều rụt rè, bác Dung liền đẩy chị vào nhóm đọc sách mỗi ngày của BMyC để “nằm vùng” kèm theo lời nhắn nhủ: “Mày cứ vào nằm vùng xem con nhà người ta giỏi như thế nào, rồi sau đó hãy quyết định!”.
Chỉ sau một tuần “tàu ngầm” quan sát, chị Phúc hoàn toàn bị choáng ngợp và ngỡ ngàng đến mức “há hốc mồm”. Chị nhắn ngay cho bác Dung trong sự thèm muốn:
Nghe lời ước ao có phần nhút nhát ấy, bác Dung liền dành cho chị một lời “thúc đít” đầy mạnh mẽ và quyết liệt:
“Cứ đi rồi sẽ đến! Sắp tới đây con trai em sẽ y chang, thậm chí còn giỏi hơn các bạn trong nhóm nữa đấy. Lúc đó thì đừng có ngồi đấy mà ước nữa!”
Chính lời khích lệ mang tính “bước ngoặt” ấy đã tiếp thêm cho chị một nguồn động lực to lớn. Chị lập tức nhắn tin cho Admin đăng ký khóa học chính thức. Khép lại chuỗi ngày rụt rè, tháng 7/2021 – giữa chặng căng thẳng của tâm dịch Covid-19 tại TP.HCM – hai mẹ con nắm tay nhau bước vào chặng Speed 1. Nhờ khoảng thời gian được làm việc online tại nhà, hai mẹ con đã có thời gian bên nhau để cùng nỗ lực mỗi ngày.
Buổi Tối “Giông Bão” Ở Chặng Speed 1 Và Bài Học Xương Máu Về Sự Thấu Hiểu
Hành trình song ngữ bắt đầu từ sớm khi Tùng Bách mới 3 tuổi. Ngày ấy, bản thân chị Phúc cũng là lần đầu làm mẹ, kinh nghiệm còn non nớt và chưa thực sự thấu hiểu tâm lý của con. Cuộc sống bủa vây bởi lo toan cơm áo gạo tiền, áp lực công việc đè nặng khiến chị không ít lần rơi vào trạng thái yếu đuối, cô độc. Những cảm xúc tiêu cực ấy vô tình kéo theo cả những buổi học của hai mẹ con.
Kỷ niệm đáng nhớ nhất là một buổi tối khi Bách đang ở chặng Speed 1, hai mẹ con cùng nhau quay video thuyết trình về chủ đề “Animals”. Yêu cầu từ phía Advisor lúc đó rất nghiêm ngặt: video nộp bài phải là một đoạn quay liên tục, hoàn toàn không được cắt ghép chỉnh sửa. Chính yêu cầu này đã vô tình tạo nên một áp lực khủng khiếp. Mỗi lần quay, cứ đoạn đầu con làm tốt thì đoạn sau lại vấp, hoặc chỉ cần một sơ suất nhỏ ở bất kỳ giây nào là phải đổ sông đổ biển làm lại từ đầu. Chị áp lực một thì con áp lực mười.
(Mãi đến năm 2024, khi tham dự Lễ kỷ niệm 8 năm BMYC, được mời lên sân khấu quay một đoạn chia sẻ ngắn tầm 30 giây mà phải quay đi quay lại đến 5 lần 7 lượt vì run, chị Phúc mới thấu cái áp lực của con ngày trước và giật mình thương con đến thắt lòng).
Trở lại buổi tối định mệnh năm ấy, sau khi phải quay đi quay lại quá nhiều lần, Tùng Bách kiệt sức và bật khóc nức nở. Sự bất lực và mệt mỏi khiến chị mất kiểm soát, đã cáu gắt và quát con: “Tại sao có chừng đó thôi mà con không làm được? Nó đơn giản, chỉ có vài câu ngắn ngủi thế thôi mà!”. Vì sợ mẹ giận, con lại gạt nước mắt, gượng dậy đứng trước máy quay. Nhưng lúc này, giọng con đã hoàn toàn mất đi năng lượng, con vừa ho, vừa lạc giọng vì khóc, đôi mắt nhắm nghiền vì buồn ngủ nhưng vẫn cố bập bẹ nói theo bản năng.
Nhìn hình ảnh bờ vai nhỏ run rẩy của con lúc đó, tim chị Phúc như thắt lại. Cơn giận biến mất, thay vào đó là một niềm xót xa tột cùng. Chị nhận ra mình sai rồi. Chị vội vàng lao đến, ôm chặt con vào lòng, hai mẹ con cứ thế ôm nhau khóc nức nở. Chị vừa vỗ về vừa thì thầm xin lỗi con: “Mẹ xin lỗi, mẹ sai rồi, hôm nay mẹ con mình không quay nữa nhé!”.
Để làm hòa và giải tỏa tâm lý cho con, chị tắt máy quay, dẹp bỏ bài thuyết trình áp lực sang một bên. Hai mẹ con chuyển sang cùng nhau nghe những bài hát tiếng Anh vui nhộn, rồi nhẹ nhàng đọc vài trang truyện Razkids như một thói quen thư giãn. Đêm đó con ngủ rất ngon. Và thật kỳ diệu, vào sáng ngày hôm sau, khi tinh thần thoải mái trở lại, hai mẹ con quay lại bài thuyết trình và hoàn thành nó một cách vô cùng xuất sắc và nhẹ nhàng. Chị nhận ra một bài học xương máu: Ngôn ngữ chỉ có thể thẩm thấu khi đứa trẻ được đón nhận nó trong sự hạnh phúc, chứ không phải trong nước mắt và áp lực.
Khoảnh Khắc “Vỡ Òa” Dưới Gầm Bàn Và Quả Ngọt Tốt Nghiệp Speed 2
Khoảnh Khắc “Vỡ Òa” Dưới Gầm Bàn Và Quả Ngọt Tốt Nghiệp Speed 2
Đến ngày 17/03/2022, Tùng Bách chính thức được Admin thông báo tốt nghiệp Speed 2, hoàn thành hành trình 300 ngày đọc sách liên tục. Trải qua quãng thời gian dài kiên trì, con đã có thể giao tiếp tiếng Anh hàng ngày và bật tiếng Anh một cách tự nhiên nhất — điều mà trước đây mẹ thầm ước ao khi nhìn các bạn nhỏ khác trong group. Qua những task lồng tiếng phim Gogo, những bài học thuyết trình đã rèn cho con sự tự tin, body language. Qua quá trình đọc Raz-Plus và Monkey Stories, con đã tìm hiểu được rất nhiều kiến thức, thúc đẩy sự tìm tòi bằng ngôn ngữ thứ hai này.
Thế nhưng, khoảnh khắc khiến chị Phúc thực sự vỡ òa và khắc ghi mãi không phải là lúc nhận chứng nhận tốt nghiệp, mà lại là một buổi tối bình dị của năm 2021. Hôm đó, chị tan ca và về đến nhà đã hơn 19h tối. Vừa mở hé cửa bước vào, đập vào mắt chị là một khung cảnh vô cùng ấm áp: Ba thì đang hì hục dưới bếp nấu bữa tối, còn cu cậu Bách thì đang trốn dưới gầm bàn học, lụi cụi ngồi chơi Lego một mình.
Điều thú vị là, Bách không hề chơi trong im lặng. Cu cậu vừa lắp ráp, vừa tự nói chuyện bằng tiếng Anh với một tâm trạng cực kỳ vui vẻ và say sưa. Bạn ấy còn tự phân vai, đóng giả làm một người bạn khác để trò chuyện qua lại, hào hứng tường thuật lại “trận chiến” Lego giống như một bình luận viên thực thụ. Chị đứng chôn chân ngay cửa, nín thở ngắm nhìn con mà tim đập liên hồi vì sung sướng. Khép lại chuỗi ngày lo âu, tiếng Anh đã thực sự thẩm thấu và trở thành một phần cuộc sống của con, tự nhiên như hơi thở. Chị vội lấy điện thoại ghi lại khoảnh khắc vô giá ấy. Suốt hành trình dài sau này, mỗi khi mệt mỏi, chị lại mở đoạn video đó ra xem, nhìn cậu con trai nhỏ líu lo dưới gầm bàn ngày ấy để tự nhủ: “Ui, hóa ra hai mẹ con đã thực sự đi đúng đường rồi!”.
“Group BMyC Chúng Mình Chắc Chắn Không Bao Giờ Đồng Hành Một Mình”
Ở sân chơi BMyC, không chỉ con được học mà thậm chí mẹ còn “học ké”. Từ một bà mẹ không dám nói một câu “Hello”, chị Phúc cũng tự tin hẳn lên nhờ sự tiếp sức của cả một cộng đồng văn minh, không ganh ghét, không đố kị.
Chiếc phao cứu sinh từ team #cungnhaumoingay và #littlestar
Theo lời khuyên của các Admin về việc tìm đồng đội cùng level để các con “ủn mông” nhau tiến bộ, chị Phúc đã may mắn chạm ngõ một group nhỏ gồm bốn người chị tuyệt vời: chị Khánh Hòa, chị Phạm Thúy, chị Việt Hà và chị Kim Uyên. Các chị đều là giáo viên, sở hữu tư duy giáo dục hiện đại và luôn mang nguồn năng lượng tích cực, bao dung.
Thời điểm tham gia chiến dịch #300ngaydocsach, cứ mỗi ngày chị Phúc đăng bài, các chị luôn là những người đầu tiên vào thả tim, để lại những comment tích cực và ủng hộ rất thật lòng khen ngợi từng sự tiến bộ nhỏ của Tùng Bách. Đặc biệt, giữa tâm dịch căng thẳng tại Sài Gòn, group chat của 5 chị em luôn “ting ting” những dòng tin nhắn an ủi, hỏi han, sớt chia mệt mỏi của những người mẹ. Chị cũng không quên ơn chị Bốn Mẹ – người dành cả thanh xuân để “ủn mông” mẹ con chị trên khắp hành trình song ngữ.
Đội ngũ Admin và Thầy Cô “Mười điểm không có nhưng”
Trong suốt hành trình, mỗi khi gặp “tỉ tỉ vấn đề xảy ra” như con lười học, con bướng bỉnh không tương tác, chị Phúc chỉ cần nhắn tin cầu cứu các Admin team BMyC 03, BMyC 06, BMyC 04, BMyC 01 là lập tức có giải pháp “gỡ rối”.
Sự khác biệt lớn nhất giữa đội ngũ BMyC và các ứng dụng AI thông thường ngoài kia chính là sự thấu cảm giữa con người với con người. AI có thể cho một câu trả lời chuẩn xác về ngữ pháp, nhưng không thể hiểu được giọt nước mắt của đứa trẻ 3 tuổi đang mệt hay nỗi bất lực của người mẹ sau một ngày mưu sinh. Các cô nắm rõ “tình trạng bệnh” để đưa ra “hướng điều trị” hướng đến việc chữa lành và kết nối: gợi ý từng lời khen chạm vào tâm lý con, hướng dẫn mẹ cách mua đồ chơi STEM, cờ vua, hay bàn bi-lắc nhỏ để hai mẹ con cùng chơi, cùng cười.
Bên cạnh đó, lời nhận xét từ video nộp bài của các Thầy Cô luôn chân thành, ấm áp, không một lời phán xét hay chê bai theo kiểu truyền thống. Sự chân thành ấy là chiếc nôi tuyệt vời nuôi dưỡng một Tùng Bách tự tin của ngày hôm nay. Chị Phúc bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến Bác Huy và toàn bộ team Admin đã luôn sát cánh, quan tâm từng chút cảm xúc, tâm tư của cả mẹ lẫn con.
Năng Lực Tự Học – Chiếc Chìa Khóa Vàng Vượt Qua Khủng Hoảng Để Bùng Nổ Giải Thưởng Cấp Quốc Gia
Tùng Bách tốt nghiệp BMyC vào khoảng cuối năm 2022, ngay khi vừa hết học kỳ 1 của lớp 1. Giai đoạn trước đó, vì tập trung cho tiếng Anh, con hoàn toàn không học tiền tiểu học. Khi bước vào môi trường trường công lập, con bị “ngộp thở” trước khối lượng kiến thức và chưa thể thích nghi với kỷ luật mới. Suốt hai năm lớp 1 và lớp 2, con sợ hãi và không hề muốn đến lớp, mỗi buổi sáng mẹ đều phải vào tận lớp ngồi cùng thì con mới chịu học. Đó là giai đoạn khủng hoảng và áp lực tột cùng của hai mẹ con.
Đến năm lớp 3, chị Phúc nhận ra mình không thể bế tắc mãi. Chị quyết định xốc lại tinh thần và áp dụng chính kinh nghiệm từ những năm tháng tại BMyC, tự nhắc nhở bản thân: “Mình đã từng cùng con chinh phục thành công một ngôn ngữ mới từ con số 0, thì tại sao những kiến thức này lại có thể làm khó hai mẹ con được?”.
Chính lúc này, “hạt mầm tự học” được BMyC gieo hạt từ ngày thơ bé đã thực sự bừng tỉnh. Tiếng Anh là công cụ giúp con chủ động mở từ điển, tự tìm câu trả lời trên Google, khơi dậy niềm đam mê đọc sách biến con thành một kẻ “say mê chữ nghĩa”. Khi sở hữu chiếc chìa khóa vàng tự học, con không chỉ tự tin với tiếng Anh mà còn tự mày mò nghiên cứu Toán học và Tin học bằng cả hai ngôn ngữ ngay tại nhà. Nhờ tinh thần kiên trì – bền bỉ ấy, hai mẹ con đã xuất sắc gặt hái “cơn mưa quả ngọt” rực rỡ trong năm học 2025 – 2026:
Giải Khuyến khích IOE Khối 4 Kỳ thi cấp Quốc gia
Giải Nhất IOE Khối 4 toàn thành phố Kỳ thi cấp Tỉnh – Thành phố
Giải Vàng Đấu trường VioEdu Tiếng Anh Vòng thi cấp Xã / Phường / Đặc khu (2025-2026)
Giải Nhì IOE Khối 4 toàn thành phố Kỳ thi cấp Xã / Phường
Giải Đồng Đấu trường VioEdu Tổng hợp Vòng thi cấp Xã / Phường / Đặc khu (2025-2026)
Học sinh Xuất sắc năm học 2025 – 2026 Trường Tiểu học Lê Văn Hiến
Chung kết BMyC English Champion Đà NẵngGiải ba
Lời Tự Sự Của “Mụ Phù Thủy Phía Sau Sân Khấu” Và Lời Tri Ân Sâu Sắc
Hóm hỉnh chia sẻ về “vai diễn” của mình trong suốt hành trình 5 năm qua, chị Phúc không ngần ngại tự nhận: “Mình chính là một mụ phù thủy đúng nghĩa – vừa là nỗi khiếp sợ của con trai, vừa là nhân vật gây náo loạn cả xóm nhỏ với giọng la con chát chúa vang ra tận sau hè!”. Mới đây, khi bị mẹ yêu cầu hoàn thành bài thuyết trình về chủ đề tự học trong cuốn American Textbook Reading, cu cậu Tùng Bách đã nộp 2 video với tiêu đề giật gân “Cô giáo chủ nhiệm học kỳ 3 của tôi” và liệt kê khuyết điểm đầu tiên: “Cô giáo học kì 3 của con hung dữ như hổ báo!”.
Thế nhưng, đằng sau những giờ phút “gào thét trong vô vọng” ấy lại là một sợi dây yêu thương vô hình. Khi bão giông đi qua, căn phòng trở lại vẻ yên bình, cu cậu lại ôm cổ mẹ thỏ thẻ: “Mẹ ơi, nếu mà không có mẹ nghiêm khắc gào thét mỗi ngày, thì chắc không bao giờ có con của ngày hôm nay đâu”. Cô hàng xóm sau lưng nhà sau khi biết tin Bách được vinh danh Học sinh xuất sắc ở Phường cũng đã mỉm cười thông cảm cho “mụ phù thủy” Ngọc Phúc. Động lực để chị đóng vai ác suốt 5 năm qua chỉ gói gọn trong một từ: Hy vọng – hy vọng con rèn được tính kỷ luật để tự mở ra cánh cửa tương lai cho chính mình.
Dù đã tốt nghiệp gần 3 năm, con tập trung vào Tin học và Toán nên ít tham gia các khóa học khác, nhưng khi cuộc thi BMyC English Champion 2026 khởi tranh, hai mẹ con lập tức chọn “trở về” mái nhà chung. Sự hỗ trợ nhiệt tình sửa bài, chuốt video không quản ngày đêm của cô Thanh Trúc, cô Lê Ngọc, cô Thu Thủy, cô Xuân Viện… cùng sự chung tay tương tác, kêu gọi bình chọn vô điều kiện của những phụ huynh dù chưa từng gặp mặt ngoài đời đã khiến chị Phúc vỡ òa trong xúc động.
Đứng ở cột mốc năm 2026 nhìn lại, chị Phúc gói gọn cảm xúc trong hai từ: Cảm động và Biết ơn. Đúng như cuốn sách Nhà giả kim có câu: “Khi bạn thật sự mong muốn một điều gì, cả vũ trụ sẽ hợp lại giúp bạn đạt được nó”. Tại BMyC, hai mẹ con chị đã nhận được điều kỳ diệu đó. Chiếc “huy chương” lớn nhất đời chị đã nhận được rồi – đó chính là sự trưởng thành, thấu hiểu của con trai và một đại gia đình BMyC luôn ấm áp, không bao giờ bỏ rơi các con!
Đăng ký ngay hôm nay để nhận lộ trình cá nhân hóa và cùng con kiến tạo tương lai.