ph Trần Ngần

Có bao giờ bạn tự hỏi: “Một người mẹ không biết tiếng Anh, bận rộn với bộn bề cuộc sống thì làm sao có thể dạy con thành tài?”.

Sáu năm trước, tôi – Trần Ngần (Hà Nội) – cũng là một “mẹ gà” mang đầy nỗi hoang mang như thế khi bắt đầu với con số 0 tròn trĩnh. Nhưng giờ đây, tôi đã có thể mỉm cười hạnh phúc nhìn ba cô con gái: Bảo Châu (2011), Bảo Ngọc (2015) và Nhã Uyên (2017) tự tin sải cánh bước ra thế giới bằng chính đôi chân của mình.


Nhiều người hỏi điều gì khiến một người mẹ bận rộn như tôi có thể kiên trì đồng hành và cống hiến trong vai trò Admin BMyC lâu đến vậy? Câu trả lời chỉ gói gọn trong hai chữ: Biết ơn.

BMyC không phải phép màu biến con thành thần đồng sau một đêm, mà là một hành trình chuyển hóa đầy kiên nhẫn: Bố mẹ thay đổi trước, con cái sẽ thay đổi sau. Nơi đây đã dạy tôi cách lắng mình lại, điều chỉnh cảm xúc cá nhân để thấu hiểu từng nét tính cách của con, trở thành điểm tựa vững vàng giúp các con thắp sáng năng lực tự học bền bỉ suốt cuộc đời.

Bước ngoặt từ con số 0: Khi “mẹ gà” học cách buông bỏ áp lực để đi tìm những duyên lành

Tôi bước vào hành trình BMyC không phải với tâm thế của một người mẹ thông thái chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, mà bằng sự chông chênh của một người đứng trước bóng tối. Vắt chanh bẻ đôi không biết một chữ bẻ đôi, thú thật, những ngày đầu nhìn các con chán học, ngoảnh mặt làm ngơ trước màn hình Raz-Plus, lòng tôi thắt lại vì bất lực. Có những đêm bất lực đến trào nước mắt, tôi tự hỏi mình đang làm gì thế này?

Thế rồi, cái khó ló cái khôn, tôi nghiệm ra triết lý của group: Muốn con thay đổi, mình phải là người chuyển mình trước. Tôi bắt đầu áp dụng một “tuyệt chiêu” có phần ngốc nghếch nhưng tràn đầy tình yêu: ôm chiếc iPad ngồi ngay giữa nhà và đọc thật to. Tôi chấp nhận đọc sai, đọc ngọng, đọc bằng thứ tiếng Anh ngô nghê nhất của mình. Mục đích chỉ để gây sự tò mò, khiến lũ trẻ đang nô đùa phải khựng lại, chạy đến xem “hôm nay mẹ bị làm sao thế này?”. Và thế là, chúng tôi bắt đầu tranh nhau đọc, biến nỗi sợ hãi thành một trò chơi thi đua mỗi ngày. Tôi luôn tự răn mình: “Bản thân mình nếu ngắt quãng, con nhất định sẽ bỏ cuộc”. Chính việc tự mình trải nghiệm cái trầy trật khi học Raz-Plus đã giúp tôi thấu hiểu từng rào cản của con, biết cách “lên trình” cùng con, học được cách nhìn nhận phát âm chưa chuẩn và quan trọng nhất là biết quản trị cảm xúc của chính mình.

Nhưng nếu chỉ có một mình, liệu tôi có đi được chặng đường dài đến 6 năm? Chắc chắn là không. Tôi trụ vững và lớn lên được như ngày hôm nay chính là nhờ dòng năng lượng ấm áp từ những đồng đội đặc biệt tại BMyC.

Ngày bước chân vào hàng ngũ Admin, tôi trêu mọi người rằng mình đi “sạc pin ké”, nhưng đó là sự thật. Làm sao bạn có thể nản lòng khi chứng kiến những người mẹ khiếm thị, hoàn cảnh ngặt nghèo và vất vả hơn mình gấp trăm lần, vẫn kiên nhẫn nắm tay con mỗi ngày để rồi vỡ òa hạnh phúc nhìn con đạt giải Trạng Nguyên Tiếng Anh? Làm sao bạn dám buông xuôi khi nhìn thấy những ông bố mặc nguyên chiếc áo Blouse trắng vừa rời phòng trực, hay những người mẹ vừa tan ca đêm, mệt nhoài nhưng vẫn ngồi ngay vào bàn Zoom cùng con mở sách?

Mỗi gia đình một hoàn cảnh, một nỗi niềm riêng, nhìn vào họ tôi thấy khó khăn của mình thật nhỏ bé. BMyC đã cho mẹ con tôi một triết lý sống an lành: “Không áp lực thi cử”. Trường phát động gì thì trải nghiệm đó, cứ có sân chơi miễn phí là thử sức, coi đó là cơ hội cọ xát và nhận những món quà khích lệ từ ban tổ chức. Tinh thần của BMyC là sẻ chia, và chính những mối duyên lành, những con người thầm lặng đồng hành cùng tôi qua từng giai đoạn đã thắp sáng chặng đường phía trước, biến một “mẹ gà” nhút nhát thành chỗ dựa vững chắc cho ba đóa hồng tự tin tỏa hương.

Đóa hồng thứ nhất – Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc (2015): Hành trình lột xác từ cô bé nhút nhát đến ánh mắt rực sáng trên sân khấu lớn

Có lẽ, khoảnh khắc hạnh phúc nhất của một người mẹ không phải là khi nhìn thấy con nhận những tấm bằng khen, mà là lúc được lặng người đứng dưới khán đài, ngắm nhìn con tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu lớn. Bởi vì ở nơi đó, mẹ nhìn thấy một đứa trẻ đã dám vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình để thể hiện hết mình. Hành trình ấy của Bảo Ngọc (biệt danh là Ốc) – cô con gái thứ hai của tôi – là một cuốn phim đầy ắp những giọt mồ hôi, những giọt nước mắt vỡ òa và cả những mối thâm tình bao la nâng bước.

Chiến thắng lớn nhất không nằm ở chiếc Cúp, mà ở ý chí quật cường ngày mùng 4 Tết

Bảo Ngọc tốt nghiệp khóa Speed của BMyC từ khi vừa kết thúc lớp 1, và suốt 5 năm sau đó, hai mẹ con hoàn toàn bền bỉ tự học tại nhà. Phương pháp BMyC thấm sâu vào máu giúp con nhẹ nhàng vượt qua các môn tiếng Anh trên lớp, nhưng để dấn thân vào các sân chơi lớn, chúng tôi đã đi qua những ngày “trầy da tróc vẩy” theo đúng nghĩa đen.

Nhớ chuỗi ngày chuẩn bị cho cuộc thi “Vươn ra thế giới” vòng khu vực trùng vào những ngày giáp Tết 2026 bận rộn. Hai mẹ con vật vã cả tháng trời để lên ý tưởng, viết bài. Đến ngày 26 Tết đi quay, vì mẹ là một “mẹ gà công nghệ” chính hiệu, góc quay xấu và rung nên video không đạt chất lượng. Thấy mẹ lo lắng, cô con gái nhỏ chủ động bảo: “Bố mẹ lo cúng tất niên xong đi, qua Tết con sẽ lên Hà Nội quay lại cùng bố mẹ”.

Đúng sáng mùng 4 Tết, khi nhà nhà còn đang thong dong đón xuân, hai mẹ con bắt xe lên Hà Nội. Bước vào Văn Miếu giữa cái nắng gắt đầu năm, dòng người du xuân đông nghìn nghịt, người ngùn ngùn kéo vào cắt ngang máy quay. Cứ đứng 30 phút mới chỉ quay được một đoạn ngắn. Mẹ bắt đầu nản lòng, con mệt mỏi ra mặt bảo: “Mẹ ơi, về làm bài phở (dự phòng) thôi, không thể quay thế này được đâu”. Lúc đó, được sự động viên của mẹ Tố Như, hai mẹ con lại dắt nhau đi dạo hóng mát, rồi quay tiếp. Giữa cái nắng đổ lửa, Bảo Ngọc bất chợt nắm chặt tay mẹ: “Mẹ ơi, dù thế nào cũng phải cố gắng đến cùng!”.

Câu nói ấy của con làm tôi nghẹn lòng. Hóa ra, thứ tôi nhận được từ hành trình này không phải là một video hoàn hảo, mà chính là ý chí chiến đấu không lùi bước của con. Suốt buổi trưa hôm đó, có một bà mẹ xề luộm thuộm, lưng đeo ba lô nặng trĩu, bụng quấn chiếc áo lông của con, chân đứng xạng ra để giữ cây quay không rung. Điện thoại sập nguồn chỉ còn 5% pin, hai mẹ con dạo bộ mấy cây số tìm chỗ sạc nhờ, sạc không vào lại dắt nhau về. Mệt, khát và trầy da tróc vẩy là thế, nhưng chiếc video kịp hạn nộp ngày hôm đó là câu trả lời ngọt ngào nhất gửi tặng ông bà, chú thím, cậu mợ (Minh Tuân, Hoang Hoa, Thanh Ngoan, Tran Mạnh Cường…) rằng: Cháu đã có cơ hội đi tiếp rồi!

Tối 13/06/2026 bùng nổ cảm xúc và chiếc vé kiêu hãnh bước vào môi trường mới

Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc

Những nỗ lực âm thầm ấy đã kết tinh thành một đêm chung kết BMyC English Champion 2026 (ngày 13/06/2026) bùng nổ cảm xúc, nơi Bảo Ngọc kiêu hãnh bước lên bục Giải Nhất khu vực Hà Nội.

Trước giờ lên sân khấu, con run và hồi hộp. Mẹ định trốn đi để con đỡ áp lực, nhưng con lại tiến về phía mẹ. Tôi chỉ biết dang rộng vòng tay ôm chặt con vào lòng, truyền cho con hơi ấm và nguồn năng lượng tích cực nhất: “Tự tin và cháy hết mình nhé con!”. Và cô bé bẽn lẽn ngày nào đã làm được, con tự tin đứng trên sân nhà chia sẻ câu chuyện của bản thân bằng tiếng Anh, dám nói lên lòng biết ơn sâu sắc tới Ban lãnh đạo BMyC, các thầy cô và ban tổ chức. Đêm đó, khi biết con đạt giải Nhất, tôi và những “người mẹ online” dõi theo từ xa đã bật khóc nức nở vì hạnh phúc.

Ngay sau đêm chung kết, Bảo Ngọc mang theo hành trang là sự tự tin rực rỡ ấy để bước vào chuyến hành trình tham gia Festival toàn quốc tại Đà Lạt cùng Team “Ước mơ về một thế giới hòa bình”. Đứng trên sân khấu choáng ngợp, con đã cháy hết mình bằng tinh thần của một đứa trẻ nhà BMyC như lời dặn của bác Hằng Nguyễn. Hạnh phúc biết bao khi kết thúc đêm diễn 18/06/2026 tại Đà Lạt, dù mẹ không ở bên, nhưng mẹ bạn Triệu Đô (trường Tiểu học Nguyễn Trãi) dù chưa từng gặp mặt vẫn tỉ mỉ chụp và gửi lại cho tôi những khoảnh khắc xuất thần của con cùng Team. Cảm ơn cô Ngoc Le và bộ phận media đã lưu giữ những khung hình vô giá của con trong tối 13/6.

Đằng sau thành công của Ốc là sự nhìn nhận và yêu thương của những người thầy đặc biệt. Con biết ơn cô giáo Lê Thư, người đã ở lại sau giờ học, vừa cho con ăn bánh, ăn thịt xiên vừa kiên nhẫn rèn cho con từng chất giọng qua các giờ sinh hoạt dưới cờ, thi kể chuyện Bác Hồ, để con từ một cô bé nhút nhát trở thành Đại Sứ Văn Học Đọc. Con biết ơn cô Hòa (Tổng phụ trách quận Hoàng Mai tại trường Đội Lê Duẩn) và thầy Hoan đã nhìn thấy bản lĩnh MC song ngữ của con để cho con cơ hội dẫn chương trình trong hội thi trò chơi. 11 ngày ở trường đội Lê Duẩn sẽ là kỷ niệm nhớ mãi của tuổi học trò. Con biết ơn thầy Nhân Hiếu đã hướng dẫn viết bài, cô Ngoc Le hướng dẫn làm video, thầy Kiều Lê Hoàng tận tình chỉnh sửa âm thanh cho video của con, và đặc biệt là người bạn đồng đội online Phuc Nhu – người đã kéo toàn trạm tham gia cuộc thi, luôn bồn chồn ngóng tin và chia sẻ mọi điều tốt nhất cho Ngọc. Dù có những lúc niềm vui chưa trọn vẹn vì đồng đội chưa được đi tiếp, nhưng Ngọc luôn trân trọng thâm tình ấy. Cảm ơn ông xã Minh Hoàng đã vất vả đồng hành cùng con suốt chặng đường dài.

Có lẽ, tài sản lớn nhất sau tất cả không phải là kết quả cuối cùng, mà là những gì con đã học được, những ân tình con nhận được trên hành trình này. Phần thưởng xứng đáng nhất cho 5 năm bền bỉ chính là việc con đã cầm chắc một chiếc vé tuyển thẳng vào trường Chất lượng cao Phan Bội Châu (Hà Nội). Lấy đòn bẩy từ câu chuyện đầy cảm xúc của tháng 6, từ phương pháp tiếng Anh của group, mẹ con ta lại tiếp tục nỗ lực để chinh phục ngôn ngữ thứ ba – Tiếng Trung, con nhé. Cứ tự tin bước vào môi trường mới và tiếp tục tỏa hương, cô gái của mẹ!

Đóa hồng thứ hai – Nguyễn Hoàng Bảo Châu (2011): Hành trình lột xác từ những giọt nước mắt bất lực tuổi dậy thì đến nụ cười rạng rỡ ngày chiến thắng

Nếu việc đồng hành cùng một đứa trẻ tiểu học cần sự kiên nhẫn, thì việc nắm tay một cô con gái bước vào tuổi dậy thì lại giống như một cuộc cách mạng thầm lặng của người làm mẹ. Đó là chặng đường không chỉ có những bài học kiến thức đơn thuần, mà còn là hành trình cân não, nơi người mẹ phải học cách làm bạn, học cách lắng mình lại để cùng con đi qua những giông bão đầu đời.

Khi người mẹ chấp nhận thay đổi để thấu hiểu đứa trẻ bước vào tuổi ẩm ương

Nguyễn Hoàng Bảo Châu
Nguyễn Hoàng Bảo Châu

Đồng hành cùng các bạn tuổi teen chưa bao giờ là điều dễ dàng. Có những giai đoạn, nhìn cô con gái lớn chênh vênh trước ngưỡng cửa trưởng thành, tôi rơi vào khủng hoảng sâu sắc. Mỗi lần đọc bài chia sẻ đầy tâm lý của chị Lê Huyền trên group BMyC, nước mắt tôi lại rơi. Tôi tự nhìn lại mình, băn khoăn và dằn vặt: “Sao chị ấy tâm lý thế? Sao mình lại không làm được điều đó cho con?”. Áp lực ấy càng lớn hơn khi Bảo Châu phải chứng kiến hai cô em út Bảo Ngọc và Nhã Uyên liên tục tỏa sáng với những thành tích rực rỡ. Sự tự ti mơ hồ xuất hiện trong ánh mắt con, và tôi hiểu rằng, nếu người mẹ này không tự chuyển hóa bản thân, tôi sẽ đẩy con ra xa mãi mãi.

Chính BMyC đã dạy tôi bài học lớn nhất: Sự thay đổi của bố mẹ sẽ quyết định sự thay đổi của các con. Từ một “mẹ gà” xuất phát điểm số 0 tròn trĩnh với tiếng Anh, tôi tự rèn luyện để trở thành chỗ dựa vững chắc cho con trên mọi mặt trận. Chúng tôi bắt đầu thiết lập kỷ luật từ những điều nhỏ nhất.

Nhớ những ngày tháng miệt mài, bố tất bật dưới bếp nấu cơm, mẹ ở trên nhà đồng hành cùng con đúng 30 phút phân tích từng bài toán hình. Nhớ những buổi sáng dù vội vã, chỉ có 10 phút ngắn ngủi hai mẹ con cũng nghiêm túc hoàn thành bài nộp nhóm. Để giúp con vượt qua áp lực của các môn học thuộc lòng chuẩn bị cho kỳ thi, tôi đã dùng tất cả các sơ đồ, hình ảnh để chuyển bài học sang dạng trực quan cho con dễ nhớ. Từ một cô bé lớp 6 từng không thể viết nổi một chữ của bài hình học, sự kiên trì không ngắt quãng đã giúp hai mẹ con “hái quả ngọt” khi lên lớp 9, tôi đã có thể hoàn toàn thả tay để con tự chủ động môn Toán. Con chỉ học cô chủ nhiệm nhưng đã tiến bộ vượt bậc, tạo nên một phiên bản rực rỡ vượt ngoài mong đợi của mẹ.

Giọt nước mắt vỡ òa ngày hệ thống nghẽn mạng và khúc tráng ca tuổi 15

Mọi nỗ lực, mồ hôi và cả những giọt nước mắt âm thầm của hai mẹ con đã kết tinh trọn vẹn trong ngày công bố điểm thi vào lớp 10. Trưa hôm đó, hệ thống tra cứu mạng nghẽn liên tục, lòng hai mẹ con như lửa đốt. Giữa lúc tim đập chân run, bác Vân gọi điện báo tin đã tra cứu được mã học sinh và thông báo con chính thức đỗ vào lớp 10. Lúc ấy, tai tôi ù đi, run rẩy không tin vào sự thật, cứ bắt bác phải kiểm tra lại vì sợ nhầm lẫn. Khi mọi thứ đã chắc chắn, tôi và cô Thương (cô giáo của con) đã ôm chầm lấy nhau khóc nức nở qua điện thoại. Giọt nước mắt lần này không còn là sự bất lực, mà là sự hạnh phúc vỡ òa, là niềm tự hào thiêng liêng về lòng kiên cường của con.

Hành trình lột xác vĩ đại của Bảo Châu không thể thiếu những ân tình bao la nâng bước. Con quá may mắn khi ở chặng đường chông chênh nhất đã được cô Hạnh Phạm dành trọn tình thương để cảm hóa, truyền động lực suốt 3 năm cấp hai. Sự tâm huyết của cô Hạnh và cô Hằng là điều gia đình tôi khắc cốt ghi tâm. Con biết ơn cô giáo tiếng Anh dù chỉ đồng hành 2,5 tháng ngắn ngủi nhưng đã giúp con thay đổi tư duy ngôn ngữ; biết ơn anh Hưng (nhà bác Huyền) đã thức muộn vào Zoom hỗ trợ em học tập; biết ơn sự cổ vũ từ các cô bác trong team Speed và cô Hoai Nguyen.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi muốn nhắn nhủ đến đóa hồng lớn của mẹ:

“Nếu trước đây con từng tự ti trước sự rực rỡ của các em, thì giờ con đã thấy chưa? Con đã nhận được tất cả tình yêu thương thuần khiết nhất hướng về mình, từ bà em Thỏ, chị Ngọc Anh đến các cô bác online. Con đã có một chặng đường vô cùng huy hoàng của riêng con. Hành trình cấp 3 sắp tới, hãy luôn tự tin, yêu bản thân và tiếp tục nỗ lực để tạo ra phiên bản tốt hơn của chính mình, con nhé. Chỉ cần con không ngừng cố gắng, con đã là một chiến binh rực rỡ rồi!”

 Đóa hồng thứ ba – Nguyễn Trần Nhã Uyên (2017): Hành trình từ những bước đi chập chững ban đầu đến bản lĩnh cô nàng cá tính chinh phục đấu trường Toán học

Nếu cô chị Bảo Ngọc là dòng sông êm đềm bùng nổ trên sân khấu, chị cả Bảo Châu là khúc tráng ca kiên cường của tuổi dậy thì, thì cô út Nhã Uyên (2017) lại là một mảnh ghép hoàn toàn khác biệt – một cô nàng đầy cá tính, sắc sảo và sở hữu một tình yêu mãnh liệt với những con số. Mỗi đứa trẻ là một thế giới riêng biệt, và hành trình đồng hành cùng Nhã Uyên đã dạy cho tôi bài học sâu sắc về sự quan sát, thấu hiểu để tìm ra cách tiếp cận phù hợp nhất cho từng đứa con của mình.

Bản lĩnh của cô út nhỏ tuổi và những viên gạch tư duy đầu tiên

Bước vào hành trình học tập khi các chị đã có những nền tảng vững chắc, Nhã Uyên không hề bị lu mờ mà tự chọn cho mình một lối đi rất riêng. Nuôi dưỡng một đứa trẻ có cá tính mạnh chưa bao giờ là bài toán dễ dàng, nhưng nhờ thấm nhuần phương pháp BMyC, tôi hiểu rằng chìa khóa vàng chính là sự kiên trì và tôn trọng sự khác biệt của con.

Tôi lên kế hoạch chi tiết cho cô út, kết hợp nhuần nhuyễn giữa việc luyện nói tiếng Anh và nạp kiến thức Toán, Khoa học thông qua các bài nói thuyết trình. Thay vì ép con vào những khuôn mẫu khô khan, hai mẹ con biến mỗi bài học thành một không gian khám phá. Con say mê phân tích, nghêu ngao hát những giai điệu mình thích rồi lại quay sang tranh biện về một bài toán đố. Từ những ngày đầu còn bỡ ngỡ, thói quen tự học và tính kỷ luật được rèn giũa mỗi ngày đã tôi luyện nên một Nhã Uyên vô cùng độc lập. Tiếng Anh giờ đây không còn là một môn học, mà đã trở thành chiếc chìa khóa vạn năng để con mở ra cánh cửa tư duy logic và niềm đam mê bất tận với Toán học.

Đấu trường quốc tế và quả ngọt từ tinh thần chiến binh không bỏ cuộc

Trải nghiệm lớn nhất minh chứng cho bản lĩnh của cô gái nhỏ chính là khi con quyết định thử sức tại cuộc thi Toán quốc tế IKMC và sân chơi “Vươn ra thế giới”. Đối với một cô bé sinh năm 2017, việc đối mặt với những đề toán tư duy hóc búa và những vòng thi áp lực là một thử thách không hề nhỏ.

Dù chặng đường đi có những lúc niềm vui chưa trọn vẹn, có những vòng thi con dừng chân đầy tiếc nuối khi chưa thể bước tiếp vào sâu hơn, nhưng nhìn cách con đối diện với kết quả, tôi biết con đã thực sự trưởng thành. Nhã Uyên không khóc, không nản lòng; ánh mắt cô bé 9 tuổi ấy vẫn ngời lên một tinh thần kiên cường, sẵn sàng lấy thất bại làm bàn đạp cho những mục tiêu phía trước.

Nguyễn Trần Nhã Uyên
Nguyễn Trần Nhã Uyên

Hành trình đầy tự hào này của con được sưởi ấm bởi biết bao duyên lành và những mối thâm tình trân quý. Gia đình tôi biết ơn thầy Kiều Lê Hoàng thật nhiều – người thầy đã dành trọn sự tâm huyết và tỉ mỉ để sửa từng đoạn video mẹ quay, dù kỹ năng của mẹ rất yếu, âm thanh lại lẫn nhiều tạp âm dưới trời nắng gắt. Những lời nhận xét, đánh giá sâu sắc và những chia sẻ quý báu về Toán IKMC của thầy chính là ngọn hải đăng tiếp thêm động lực cho hai mẹ con kiên trì bước tiếp. Con biết ơn cô út Phuc Nhu, người đồng đội tuyệt vời đã truyền lửa, kéo toàn trạm cùng tham gia và luôn sẵn lòng chia sẻ mọi điều tốt nhất để Nhã Uyên ngày một tiến bộ. Cảm ơn các thầy cô, admin BMyC đã miệt mài chấm bài, sửa phát âm để con có một bệ phóng ngôn ngữ vững chắc như ngày hôm nay.

Nhìn lại hành trình rèn luyện ý chí đầy cảm xúc của cô út, tôi nhận ra rằng: Quả ngọt đôi khi không phải là những tấm huy chương hay thành tích tối cao, mà chính là những trải nghiệm vô giá giúp con lớn khôn qua từng thử thách. Nhắn nhủ đến đóa hồng nhỏ cá tính của mẹ:

Nhã Uyên à, con đường phía trước còn dài và nhiều thử thách, nhưng mẹ tin với kỉ luật, ý chí và ngọn lửa đam mê trong lồng ngực, con sẽ còn tiến xa hơn nữa. Hãy cứ tự tin dấn thân, giữ vững năng lượng tích cực và luôn là phiên bản độc nhất, rực rỡ nhất của chính mình, con yêu nhé!”

Trái ngọt phía sau những giông bão: Khi kiên trì biến điều không thể thành hiện thực

Sáu năm nhìn lại, tài sản lớn nhất tôi có được không cân đo đong đếm bằng số lượng cúp vàng hay học hàm, học vị, mà chính là sự trưởng thành vượt bậc trong tâm thức của cả mẹ lẫn con. Từ một người mẹ luôn ngập tràn âu lo, hoang mang trước mọi ngã rẽ, hành trình đồng hành cùng ba đóa hồng đã mài giũa tôi trở thành một phiên bản kiên định, bao dung và tích cực hơn trước. Tôi nhận ra, giáo dục không phải là một cuộc chạy đua vũ trang bằng thành tích, mà là việc tạo ra một không gian an lành để con trẻ tự tin tìm kiếm và phát huy thế mạnh của chính mình.

Mỗi chặng đường đi qua, dù là những giọt nước mắt bất lực tuổi dậy thì của Bảo Châu, những buổi trưa nắng cháy da tróc vẩy cùng Bảo Ngọc, hay những thất bại đầy kiêu hãnh của Nhã Uyên, tất cả đều là những bài học vô giá. Quả ngọt thực sự là khi tôi nhìn thấy ba đứa trẻ biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau, sở hữu tư duy độc lập và một ý chí kiên cường để tự làm chủ cuộc đời mình. Chỉ cần bố mẹ vững tay chèo, thấu hiểu và kề vai sát cánh cùng con bằng một tình yêu thuần khiết, mọi đứa trẻ đều có thể tự tỏa sáng theo cách rực rỡ nhất.

Lời kết: Thư gửi những người đồng đội đang bước đi trong bóng tối

Các bố mẹ thân mến!

Nếu lúc này bạn đang đứng ở vạch xuất phát với một tâm trạng ngổn ngang, hay đang kiệt sức vì những lần con không hợp tác, xin hãy ôm con vào lòng và thở một hơi thật sâu. Đừng nhìn vào đỉnh cao của người khác để tạo áp lực cho chính mình, bởi mỗi bông hoa đều có một thời gian nở rộ của riêng nó.

Xuất phát điểm của tôi là con số 0 tròn trĩnh, nếu một “mẹ gà” công nghệ, không biết một chữ bẻ đôi tiếng Anh như tôi có thể dắt tay ba đứa con dấn thân và chinh phục các thử thách, thì bạn chắc chắn sẽ làm tốt hơn thế. Điểm mấu chốt không nằm ở năng lực của bố mẹ, mà nằm ở sự bền bỉ không ngắt quãng mỗi ngày. Chỉ cần chúng ta dám thay đổi bản thân, dám kỷ luật và kiên trì bước qua những khúc quanh tăm tối, ánh sáng sẽ luôn đợi chúng ta ở cuối con đường.

Cảm ơn BMyC, cảm ơn những mối thâm tình và vòng tròn bạn bè online đã luôn là nguồn năng lượng an lành nâng bước gia đình tôi. Hãy vững tin vào hành trình của mình, kiên định gieo hạt rồi một ngày, bạn sẽ vỡ òa hạnh phúc đón nhận những đóa hoa rực rỡ của riêng mình!

ĐĂNG KÝ TƯ VẪN NGAY TẠI ĐÂY