“Bạn có thể sẽ không tin cho tới khi mình làm được” – Đó có lẽ là câu nói mô tả chính xác nhất hành trình 6 năm đồng hành cùng con chinh phục ngôn ngữ thứ hai của gia đình mình.
Từ một người mẹ ở vùng quê Nông Cống (Thanh Hóa) với xuất phát điểm tiếng Anh là con số 0, mình đã cùng hai con viết nên một câu chuyện mà trước đó mình từng nghĩ chỉ có trong mơ.
Nỗi niềm của người mẹ từng “lỡ bước” vì không biết tiếng Anh
Mình là Thoa Phạm, mẹ của Nam Hải (10 tuổi) và Phương Thảo (7 tuổi). Trước đây, khi còn làm việc tại Hà Nội, mình đã không ít lần ngậm ngùi nhìn những cơ hội nghề nghiệp lớn vụt qua chỉ vì rào cản ngôn ngữ. Tiếng Anh lúc đó với mình như một cánh cửa luôn đóng sầm lại, để lại sự bất lực và tiếc nuối.
Khi quyết định rời bỏ nhịp sống phố thị để trở về quê hương Nông Cống, nỗi trăn trở lớn nhất của mình không phải là sự nghiệp cá nhân mà là tương lai của các con. Mình tự hỏi:
“Liệu về quê rồi, con có bị tụt hậu? Liệu con có lặp lại con đường đầy nuối tiếc của mẹ?”
Chính khao khát “phục thù” cho chính mình và mở ra chiếc chìa khóa thế giới cho con đã thôi thúc mình đi tìm một con đường mới.
Bất ngờ bén duyên với BMyC: Hành trình bắt đầu từ sự hoài nghi
Tháng 4 này tròn 6 năm mình đồng hành cùng BMyC. Nhớ lại những ngày đầu, mình cũng như bao bà mẹ khác: KHÔNG TIN.
Không tin vào bản thân: Xuất phát điểm phát âm bảng chữ cái còn chưa đúng, làm sao dạy được con?
Không tin vào con: Một cậu bé 4 tuổi hiếu động, ham chơi liệu có thể ngồi yên học bài?
Sự hoài nghi từ xung quanh: Ở quê, người ta quen gửi con đi trung tâm, đi học thêm. Việc “mẹ mù tiếng Anh dạy con tại nhà” nghe thật viển vông.
Thậm chí, hai mẹ con đã từng chấp nhận bỏ cuộc một lần. Nhưng rồi, tình yêu thương đã chiến thắng sự sợ hãi. Mình nhận ra: “Nếu mẹ không kiên trì với con, thì ai sẽ đủ kiên trì đây?”
Quá trình đồng hành: Không chỉ là Tiếng Anh, đó là sự thấu hiểu
Quá trình đồng hành cùng con với mình chưa bao giờ là một đường thẳng trải đầy hoa hồng. Nếu ai đó nói rằng việc dạy con tại nhà là dễ dàng, thì có lẽ họ chỉ mới nhìn thấy những tấm giấy khen hay những video con nói tiếng Anh trôi chảy trên mạng. Đằng sau những đoạn clip ngắn ngủi ấy là cả một hành trình của sự nhẫn nại, nơi có cả những nụ cười hạnh phúc và không ít những giọt nước mắt bất lực.
Những “cuộc chiến” lúc 8 giờ tối
Những “cuộc chiến” lúc 8 giờ tối
Khó khăn lớn nhất không đến từ giáo trình, mà đến từ nhịp sinh hoạt và tâm lý của trẻ nhỏ. Ở vùng quê, trẻ em thường quen với nếp chơi đùa tự do. Khi con trai bắt đầu phải ngồi vào bàn học, đó là cả một cuộc “đấu trí” cam go. Nhất là khi bé Na còn quá nhỏ, một tay mình bế em, một mắt mình trông anh.
Có những buổi tối khi đồng hồ điểm 8 giờ – giờ mà cơn buồn ngủ ập đến – mình nhìn con trai gà gật trên bàn, lòng đau như cắt. Mình từng tự hỏi: “Hay là thôi? Hay là để con ngủ, để con được chơi như bạn bè cùng trang lứa, và để mình cũng được thảnh thơi với những thú vui riêng?”. Đã có lúc mình muốn dẹp hết sách vở, muốn buông xuôi vì con phản kháng, vì mẹ mệt mỏi. Nhưng rồi, nhìn vào gương mặt thơ ngây của con, mình lại tự nhủ:
“Nếu chính mẹ còn không kiên trì được với con, thì ai trên đời này có thể đủ bao dung để đi cùng con đây?”
Học cách làm “mẹ” trước khi học làm “thầy”
Mình nhận ra, trước khi dạy con học từ vựng, mình phải học cách thấu hiểu con. Những ngày đầu, sự nóng nảy của mình thường khiến buổi học kết thúc trong những giận dỗi. Thế nhưng, BMyC đã dạy mình rằng sự kết nối quan trọng hơn kiến thức.
Mình bắt đầu thay đổi. Thay vì ép con phải đọc đúng, mình học cách cùng con “chơi” với tiếng Anh.
Là những lần hai mẹ con cùng bật cười vì mẹ phát âm sai, rồi cả hai cùng tra lại từ điển.
Là những hôm mẹ chấp nhận dừng bài học lại để lắng nghe con kể về một câu chuyện ở trường, để con cảm thấy bàn học là nơi con được sẻ chia chứ không phải nơi bị áp đặt.
Là những lúc mẹ kiên nhẫn đợi con tỉnh táo sau khi rửa mặt, tắm mát giữa mùa hè chỉ để “nạp” thêm 15-30 phút ngoại ngữ.
Sự kiên trì của người mẹ “bình thường”
Sáu năm trôi qua, chuyện mẹ con giận dỗi rồi nghỉ học vẫn là “chuyện như cơm bữa”. Nhưng sự khác biệt là giờ đây, chúng mình biết cách quay lại. Chán thì nghỉ một, hai hôm để tái tạo năng lượng, rồi hôm sau mẹ con lại nắm tay nhau tiếp tục.
Tiếng Anh giờ đây không còn là một môn học khô khan, mà là sợi dây liên kết tâm hồn. Qua những trang sách, qua những video thuyết trình, mình hiểu được ước mơ của con, biết được con đang trăn trở điều gì. Hành trình này đã biến mình từ một người mẹ hay áp đặt trở thành một người bạn lớn, người luôn sẵn sàng bao dung cho những lỗi sai của con và cũng là người kiên định nhất giữ cho ngọn lửa đam mê của con không bị dập tắt.
Hóa ra, đồng hành cùng con tại BMyC không chỉ là hành trình giúp con giỏi ngôn ngữ, mà là hành trình mẹ học cách lớn lên cùng con, học cách kiên trì với những điều nhỏ bé để gặt hái những giá trị lớn lao.
Quả ngọt sau 6 năm: Khi con “nói cả thế giới” bằng ngôn ngữ thứ hai
Quả ngọt sau 6 năm: Khi con “nói cả thế giới” bằng ngôn ngữ thứ hai
Ngoảnh lại hành trình 6 năm, có những khoảnh khắc mình vẫn ngỡ như một giấc mơ. Từ một người mẹ “mù” tiếng Anh và một cậu bé 4 tuổi hiếu động từng muốn bỏ cuộc, giờ đây, trái ngọt mà mẹ con mình nhận được không chỉ nằm ở những tấm bằng khen, mà ở chính sự tự tin hiện rõ trong ánh mắt của con.
Khi ngôn ngữ không còn là rào cản
Hạnh phúc nhất của một người mẹ“từng lỡ cơ hội vì không biết tiếng Anh”nhưmình là được chứng kiến con trai Nam Hải giờ đây có thể thoải mái xem những bộ phim hoạt hình bom tấn mà không cần nhìn phụ đề tiếng Việt — điều mà trước đây mẹ luôn ao ước. Con không còn học tiếng Anh như một môn học khô khan; con dùng nó để khám phá thế giới, để đọc về những điều con thích và để kết nối với những kiến thức mới mẻ ngoài kia.
Đặc biệt, niềm tự hào ấy như vỡ òa khi Nam Hải bước vào kỳ thi Toefl cấp tỉnh. Một cậu bé lớp 3 (đã tốt nghiệp Primary 2 tại BMyC) khi ấy đã tự tin vượt qua các anh chị lớp 5 để giành giải Nhất và được đặc cách vào vòng Quốc gia. Kết quả ấy không phải là sự may mắn nhất thời, mà là minh chứng cho sự bền bỉ của phương pháp“mưa dầm thấm lâu”mà gia đình đã kiên trì theo đuổi suốt bấy nhiêu năm.
Trưởng thành từ “Sân chơi Trạm 2016”
Một trong những bước ngoặt giúp Nam Hải lột xác, trở nên bản lĩnh và hoạt ngôn chính là nhờ sự rèn giũa tại Trạm 2016 — một sân chơi thuyết trình đầy bổ ích của cộng đồng BMyC. Tại đây, con thường xuyên đăng ký thuyết trình về đủ mọi chủ đề: từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống đến những vấn đề kiến thức rộng lớn hơn.
Mỗi lần con đứng trước camera để quay clip gửi về Trạm, là một lần mình thấy con lớn lên. Con không chỉ nói tiếng Anh, con đang học cách tư duy, cách sắp xếp ý tưởng và cách truyền cảm hứng cho người nghe. Từ những bước chân rụt rè ban đầu, “Trạm 2016” đã biến con thành một“diễn giả nhí”đầy bản lĩnh, biết dùng ngôn ngữ thứ hai để“nói cả thế giới”theo cách riêng của mình.
Sự tiếp nối ngọt ngào của em gái
Và có lẽ, món quà tuyệt vời nhất chính là sự tiếp nối của bé thứ hai — Phương Thảo. Nhờ có“người tiền trạm”là anh trai và một môi trường ngôn ngữ đã được mẹ dày công vun đắp, hành trình của bé trở nên nhẹ nhàng và tự nhiên hơn bao giờ hết. Con học từ tiếng cười của anh, từ những trang sách hai anh em cùng đọc mỗi tối. Khi mới sắp vào lớp 1, con đã gần hoàn thành chương trình Speed 3 của BMyC với một tâm thế vô cùng vui vẻ và hào hứng.
Nhìn hai con ríu rít trò chuyện bằng tiếng Anh, mình chợt hiểu ra rằng: Mọi nỗ lực của cha mẹ đều không bao giờ là lãng phí. Con đường mờ mịt, đầy hoài nghi của 6 năm trước giờ đây đã trở thành con đường rộng mở, tràn đầy ánh sáng để các con tự tin bước đi và chạm đến những cơ hội mới của cuộc đời.
BMyC – Không chỉ là một khóa học, mà là người đồng hành tận tâm
Điều mình biết ơn nhất ở BMyC chính là sự hỗ trợ kịp thời. Khi Nam Hải bước vào các kỳ thi lớn như Toefl hay KET, các thầy cô (như bác Nguyễn Dung, cô Hà My) luôn sát cánh: từ việc chỉnh sửa video thuyết trình đến nhắc nhở từng “cái bẫy” trong bài thi.
Ở đây, mình không cô đơn. Mình có một cộng đồng những phụ huynh cùng chí hướng, có sự ủng hộ của chồng và quan trọng nhất là một phương pháp đúng đắn để tin tưởng.
Lời nhắn nhủ từ trái tim một người mẹ
Gửi đến những người mẹ vẫn đang đứng ở “vạch xuất phát” hoặc đang muốn bỏ cuộc:
“Chúng ta không cần phải là một người mẹ hoàn hảo, cũng không cần phải giỏi giang ngay từ đầu. Chỉ cần bạn đủ TIN và đủ KIÊN TRÌ để đi cùng con mỗi ngày 30 phút là đủ.”
Hãy cứ bắt đầu đi, dẫu xuất phát điểm của bạn là con số 0 tròn trĩnh. Rồi một ngày, bạn sẽ mỉm cười tự hào như mình bây giờ: “À, hóa ra… mình cũng làm được!”