Cuối năm học, Minh Nhật được thưởng tiền vì thành tích học tập xuất sắc. Cậu bé mắt sáng rực reo lên: “Con sẽ mua trà sữa đãi mẹ!”. Nhìn mẹ bị bệnh không uống được đồ lạnh, mấy ngày liền Nhật cứ bồn chồn hỏi đi hỏi lại: “Mẹ uống được chưa… con chưa thực hiện lời hứa với mẹ”.
Rồi một buổi sáng sớm, chị Hằng sững người khi thấy dáng người bé xíu của con, áo ướt đẫm mồ hôi, đạp xe hơn 3km dưới nắng quay về. Trên tay con là ly trà sữa mua tặng mẹ, còn xấp tiền thưởng vẫn được giữ nguyên vẹn.
“Đời tôi từng có những tháng ngày quá méo mó, tưởng như chẳng còn chỗ nào để tựa vào… Nhưng rồi ông trời gửi đến cho tôi một đứa trẻ biết nhớ lời hứa, biết thương mẹ bằng tất cả những gì mình có. Ly trà sữa hôm đó là ly ngon nhất tôi từng uống. Vì trong đó có cả mồ hôi, sự háo hức và một trái tim bé nhỏ đang cố thương mẹ theo cách đẹp nhất.”
Khoảng cách địa lý chưa bao giờ là rào cản
Nhiều người vẫn nghĩ, trẻ em ở các tỉnh xa như Quảng Bình sẽ chịu nhiều thiệt thòi vì thiếu môi trường giao tiếp hay trung tâm hiện đại. Nhưng câu chuyện của mẹ Tôm Rim và Minh Nhật đã chứng minh điều ngược lại.
“Môi trường quan trọng, nhưng người tạo ra môi trường đầu tiên cho con chính là gia đình,” chị Hằng chia sẻ. “Không cần bố mẹ phải giỏi tiếng Anh, chỉ cần mỗi ngày dành cho con một khoảng thời gian nhỏ, kiên trì và đi đúng phương pháp. Khoảng cách địa lý không quyết định điểm xuất phát hay đích đến của một đứa trẻ. Điều quan trọng là bố mẹ có dám bắt đầu và đủ kiên nhẫn để bước đi cùng con hay không.”
Nhìn lại chặng đường 5 năm đã qua, chiếc Cúp Quán quân BMyC English Champion không chỉ là sự ghi nhận dành riêng cho Minh Nhật. Đó là phần thưởng cho tình yêu thương không bỏ cuộc của mẹ Tôm Rim, là lời khẳng định rằng: Khi bố mẹ sẵn sàng trao cho con niềm tin và sự đồng hành đúng cách, mỗi đứa trẻ đều có thể tự tay viết nên câu chuyện rực rỡ của chính mình.